Chò nâu

Những trái chò nâu ko tỏa nắng nhỏng cánh phượng, ko thoang thoảng mùi thơm nhỏng đóa lài cơ mà lại sở hữu một điệu múa vào gió có tác dụng mê đắm lòng bạn. Mỗi năm 1 lần, làm việc TP. Sài Gòn, chò xoay tkhông nhiều vào gió thông báo một mùa hè sắp tới, một mùa ký ức sắp về.


Tan sở có tác dụng, tôi vội xoàn chen vào dòng xoáy người ồn ào trên con đường thân quen thuộc trở về nhà. Sự mệt mỏi in vết lâu năm lên gương mặt nhàu nhĩ, tôi tắt vật dụng xe Lúc ngó thấy đồng hồ bên trên cột đèn đỏ đang đếm ngược từ số 45. Rồi bất chợt từ đâu những cơn gió muộn kéo về, kéo luôn cả những quả chò nâu trên cành rơi xuống, chuyển phiên tkhông nhiều bên trên không trung. Cái không khí bức túng bấn của thành phố buổi chiều bỗng nhuộm xoàn một color lãng mạn. Bất chợt tôi lại nghẹn ngào nhớ về một người.

Bạn đang xem: Chò nâu

Một người đã từng dựng chiếc xe pháo đạp bên đường để cúi xuống nhặt một quả chò đẹp nhất, rồi nắn nót viết tên nhì đứa lên trên mặt. Ở dòng tuổi con nít ko ra trẻ con, người lớn không ra người lớn, những món rubi chân phương ấy đủ làm trái tyên ổn rung rinh loạn nhịp. Nhưng rồi mùa hè năm sau, quả chò khô vẫn nằm vào hộc bàn còn người đó đã cùng gia đình chuyển đi thật xa. Mối tình vụng dại thời áo trắng tựa như điệu múa của quả chò trong gió đầy lưu luyến nhưng lại cchờ phai tàn.



Chò nâu - người tình của gió

Đứa bạn tôi nói rằng Thành Phố Sài Gòn chỉ có 2 mùa nắng và mưa, mùa nắng thì nóng muốn xỉu, mùa mưa thì ngập điêu đứng, chẳng có mùa nào lãng mạn. Nhưng tôi đã khẳng định chắc nịch với nó rằng Thành Phố Sài Gòn bao gồm những ngày rất phải thơ. Đó là thời điểm chuyển giao giữa mùa nắng cùng mùa mưa - mùa của những quả chò xoay tít trong gió.


*

Những ngày đường phố ngập màu sắc rubi của những cánh chò.


Mỗi năm 1 lần, những cánh chò lại chuyển bản thân vào gió như nhắc khéo người Sài Thành rằng: cả năm qua công ty chúng tôi vẫn đứng đây, âm thầm che láng non đến thành phố.Cây chò nâu là cây được biết đến rộng rãi nhất vào đưa ra Dầu (Dipterocarpus) với cũng là giống cây được trồng nhiều ở đô thị bởi tán cây luôn luôn rộng tạo được láng non.


*

Hoa chò nâu thường nở trong thời điểm tháng 11-12, đến cuối tháng bốn đầu mon 5 thì quả chín cùng rụng xuống tạo yêu cầu một mùa lãng mạn ở TP. Sài Gòn. Khắp những vấp ngã đường trung trọng tâm như Nguyễn Thị Đường Minh Khai, Mạc Đĩnh Chi, Lê Quý Đôn, hay khu vực vực nhà thờ Đức Bà luôn trải đầy những quả chò nâu vào những ngày trời trở gió.

Xem thêm: Cách Làm Bánh Nhúng Không Cần Khuôn, Cách Làm Bánh Nhúng Truyền Thống


*

Đẹp nhất chắc phải kể đến vào 2 thời điểm trong ngày là sáng sủa sớm với chiều muộn, đây là 2 thời điểm nhưng mà chò rụng nhiều nhất. Nếu được một lần quan sát ngắm cảnh tượng mặt hàng trăm quả chò luân phiên tkhông nhiều trên ko trung vào buổi sớm mai xuất xắc lúc mặt trời chuẩn bị khuất nhẵn chắc hẳn bạn sẽ hiểu vì sao người dân nơi này lại yêu những quả chò nâu đến thế.



Những quả chò chuyển phiên tít bên trên ko trung rồi rơi rụng giữa đường phố.


Những quả chò không hương, không sắc nhưng lại có một vẻ đẹp mê đắm lòng người. Đó là lúc cơn gió đa tình níu bọn chúng rời khỏi cành cao, chò nâu nắm lấy tay gió luân chuyển theo điệu valse đầy nồng cháy. Cuộc tình ngắn ngủi của bọn chúng kết thúc nhanh chóng Khi chò nâu nằm yên lìm dưới mặt đất mặc mang lại người ta dẫm lên, còn cơn gió lại tiếp tục đắm chìm với những người tình mới. Thế đấy, nhưng ít nhất chò nâu đã một lần đẹp rực rỡ trước lúc bị lãng quên.


Những quả chò nâu đã có điệu múa tuyệt đẹp trước khi nằm lại bên trên đất.


Chò nâu: Kỷ niệm tuổi thơ với "ám ảnh" của công nhân vệ sinh đường phố

Mùa chò nâu với ai đó còn là mùa của những ký ức. Là những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên cùng lũ bạn đi nhặt thật nhiều quả rồi chạy lên tkhông nhiều tầng cao thả xuống, mơ màng ngắm chú ý những cánh chò ngập ngừng trong gió. Là loại buổi chiều ngồi so nhau: quả chò của tao lớn hơn, quả chò của tao đẹp hơn. Và cả những mối tình vụng dại thời niên thiếu, Lúc nhị đứa thẹn thùng trao nhau quả chò kỷ vật, rồi lời hẹn thề nguyền năm nao cũng bay theo gió chỉ còn những cánh chò vẫn cất cánh để bất chợt ta nhận ra: À mon 5 lại về!


Có một điều hơi đặc biệt nhưng tôi kịp nhận ra là mùa chò nâu còn là một mùa ám ảnh của một số người. Đó là những công nhân vệ sinc đường phố. Còn gì ám ảnh hơn lúc từ bên trên trời rơi xuống mặt hàng trăm, hàng nghìn quả chò, bọn chúng trải nhiều năm trên những nhỏ đường, đưa vào từng ngóc ngách. Việc quét dọn hằng ngày vốn đã vất vả, nay lại nhọc hơn nhiều lần.

"Mỗi lần tới mùa chò rụng là quét muốn rụng tay luôn!" - anh Thanh khô (công nhân vệ sinc quận 1) hài hước nói. Ấy thế nhưng những anh chị người công nhân vệ sinh chỉ ngán chút ít vậy thôi, chứ họ không ghét chò nâu bởi chúng đâu tất cả tội tình gì. Cả cuộc đời chò nâu chỉ múa một lần rồi thôi.