Cách Nấu Ăn

Nỗi sợ vô hình của chàng trai làm bếp

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Nỗi sợ vô hình của chàng trai làm bếp phải không? Nếu đúng như vậy thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các mẹo vặt hay khác tại đây => Cách nấu ăn

Mọi người đều có một sở thích vào cuối tuần. Có người chọn đi cafe, có người chọn cuộn tròn trong chăn, có người thích dành thời gian đọc sách… Còn tôi, cuối tuần thích vào bếp nấu nướng.

Bản thân tôi không phải là một đầu bếp hạng nặng hay chuyên nghiệp. Tôi chỉ là một chàng trai thích nấu ăn, thích được xào, rán, nướng, luộc hay bất cứ hoạt động nào liên quan khi đứng trong gian bếp của chính mình. Tuy nhiên, có một điều, tôi không thích thưởng thức đồ ăn mình làm, tôi chỉ thích nấu ăn. Vì vậy, nấu ăn một mình là một cực hình đối với tôi. Như đã đề cập trong bài “Chuyện ở tiểu cầu B612”, nấu ăn là chuyện của hai người, một người nấu một người ăn chứ không đơn giản là nấu chín thức ăn rồi để đó.

Tôi thích cảm giác nấu ăn cho người khác vì nó vui, nó bất ngờ khi không biết người kia có cảm thấy giống mình hay không, nhưng vào bếp một mình thì dễ thỏa mãn. Khi nấu, khi làm phải đặt tình cảm của mình vào món ăn, vào gia vị chứ không thể làm bừa bãi được. Việc “nấu ăn” là thứ cần được chia sẻ, không thể giữ cho riêng mình.

Tuy nhiên, điều này dẫn đến một số nỗi sợ hãi vô hình do sự yếu kém trong tay nghề. Đó là không tin vào cảm giác. Nếu được khen ngon, tôi luôn nghĩ là do họ lịch sự, vì họ khen tốt nên tôi không thấy buồn. Còn nếu bị chê (và thà bị chê) thì tôi sẵn sàng tiếp thu ý kiến ​​để mình trở nên tốt hơn. Điều kinh khủng nhất luôn ám ảnh tôi là: “Kết quả mình làm ra có thực sự tốt không?” Hay chúng chỉ đơn giản là những lời khen lịch sự được đưa ra để bảo vệ cái tôi của tôi?

Cảm giác thua kém sản phẩm của mình đem ra để người khác đánh giá, cảm nhận là một cảm giác rất yếm thế. Nghi ngờ về năng lực bản thân, về chất lượng sản phẩm, về mọi thứ. Những lúc như thế chỉ mong người ta chê, tôi còn biết đường mà đi lên. Còn những lời khen ngợi, thực sự bây giờ tôi không dám nhận…

Một trong những câu nói ám ảnh tâm trí tôi là của Anthony Bourdain (đầu bếp nổi tiếng từng ăn bún chả với Obama). Anh ấy từng nói một lần rằng:

“Món ăn dở thường được nấu bởi những đầu bếp thiếu niềm tự hào và tình yêu. Bởi những đầu bếp không tạo ra sự khác biệt, hay bởi những người cố làm hài lòng tất cả mọi người, đáp ứng mọi yêu cầu của số đông. Đồ ăn dở, tức đồ ăn giả… là đồ ăn thể hiện sự sợ hãi, thiếu tự tin vào khả năng nhận thức của bản thân cũng như khả năng đưa ra quyết định liên quan đến cuộc sống của mình. “

Đó là câu nói khiến tôi tự vấn bản thân rất nhiều về trình độ và công việc mình làm. Tôi dành nhiều tình yêu cho công việc bếp núc, nhưng cái tôi thiếu là lòng kiêu hãnh và sự tự tin. Có thể câu nói trên khiến việc “nấu ăn ngon” trở nên khá gay gắt, nhưng điều đó không có nghĩa là nó sai. Nó đã ám ảnh tôi quá lâu và dai dẳng như một lời nhắc nhở mà tôi không thể vượt qua được.

Tuy nhiên, sau một thời gian đặt kỳ vọng (có vẻ hợp lý) quá nhiều vào việc mình làm dù tay nghề gần như bằng không, tôi nhận ra rằng: Trước khi nấu ăn ngon, trước tiên hãy “tạo sự khác biệt”. trong từng món ăn”, phải nấu đúng thì món ăn mới “ăn được”. Sau khi nắm vững cơ chế của món ăn, mới nghĩ đến việc nấu ngon và trình bày đẹp mắt. Mình nghĩ một phần mình không tin vào phản hồi. vì có thể do mình đặt kỳ vọng vô lý vào món ăn nên khi được khen là sẵn sàng từ chối thậm chí vì tự ti (chả biết nó ngon ra sao) cũng là do mình tự ti thôi..TvT ). “Nấu để ăn” không có nghĩa là hài lòng với những gì mình làm ra chỉ vì “tay nghề của mình chỉ có thế”, tôi luôn quan niệm, hãy luôn cố gắng làm trong khả năng của mình và thậm chí hơn một chút nếu có thể. Tuy nhiên, đừng mong chờ quá nhiều và ảo tưởng về khả năng của bản thân.Mình phải biết mình đang ở đâu.

Mọi sự khởi đầu đều khó khăn, những sản phẩm đầu tiên bao giờ cũng có sai sót và sai sót nên ai đã từng ăn món nào do mình “nấu” thì hãy góp ý nhiệt tình để lần sau món mới thực sự hoàn thiện hơn nhé. Đôi lời tâm sự trên đây khi bắt đầu trở lại với căn bếp của mình trong thời gian ở SG. Hi vọng những ai đã, đang và sẽ đam mê bếp núc sẽ luôn giữ cái đầu tỉnh táo, dao bén, kê để tự tay làm những món ăn cho người thân mà không phải nghi ngờ việc mình làm. đang làm.


Thông tin thêm

Nỗi sợ vô hình của chàng trai làm bếp

Mọi người đều có một sở thích vào cuối tuần. Có người chọn đi cafe, có người chọn cuộn tròn trong chăn, có người thích dành thời gian đọc sách... Còn tôi, cuối tuần thích vào bếp nấu nướng.

Bản thân tôi không phải là một đầu bếp hạng nặng hay chuyên nghiệp. Tôi chỉ là một chàng trai thích nấu ăn, thích được xào, rán, nướng, luộc hay bất cứ hoạt động nào liên quan khi đứng trong gian bếp của chính mình. Tuy nhiên, có một điều, tôi không thích thưởng thức đồ ăn mình làm, tôi chỉ thích nấu ăn. Vì vậy, nấu ăn một mình là một cực hình đối với tôi. Như đã đề cập trong bài “Chuyện ở tiểu cầu B612”, nấu ăn là chuyện của hai người, một người nấu một người ăn chứ không đơn giản là nấu chín thức ăn rồi để đó.

Tôi thích cảm giác nấu ăn cho người khác vì nó vui, nó bất ngờ khi không biết người kia có cảm thấy giống mình hay không, nhưng vào bếp một mình thì dễ thỏa mãn. Khi nấu, khi làm phải đặt tình cảm của mình vào món ăn, vào gia vị chứ không thể làm bừa bãi được. Việc “nấu ăn” là thứ cần được chia sẻ, không thể giữ cho riêng mình.

Tuy nhiên, điều này dẫn đến một số nỗi sợ hãi vô hình do sự yếu kém trong tay nghề. Đó là không tin vào cảm giác. Nếu được khen ngon, tôi luôn nghĩ là do họ lịch sự, vì họ khen tốt nên tôi không thấy buồn. Còn nếu bị chê (và thà bị chê) thì tôi sẵn sàng tiếp thu ý kiến ​​để mình trở nên tốt hơn. Điều kinh khủng nhất luôn ám ảnh tôi là: “Kết quả mình làm ra có thực sự tốt không?” Hay chúng chỉ đơn giản là những lời khen lịch sự được đưa ra để bảo vệ cái tôi của tôi?

Cảm giác thua kém sản phẩm của mình đem ra để người khác đánh giá, cảm nhận là một cảm giác rất yếm thế. Nghi ngờ về năng lực bản thân, về chất lượng sản phẩm, về mọi thứ. Những lúc như thế chỉ mong người ta chê, tôi còn biết đường mà đi lên. Còn những lời khen ngợi, thực sự bây giờ tôi không dám nhận…

Một trong những câu nói ám ảnh tâm trí tôi là của Anthony Bourdain (đầu bếp nổi tiếng từng ăn bún chả với Obama). Anh ấy từng nói một lần rằng:

“Món ăn dở thường được nấu bởi những đầu bếp thiếu niềm tự hào và tình yêu. Bởi những đầu bếp không tạo ra sự khác biệt, hay bởi những người cố làm hài lòng tất cả mọi người, đáp ứng mọi yêu cầu của số đông. Đồ ăn dở, tức đồ ăn giả... là đồ ăn thể hiện sự sợ hãi, thiếu tự tin vào khả năng nhận thức của bản thân cũng như khả năng đưa ra quyết định liên quan đến cuộc sống của mình. "

Đó là câu nói khiến tôi tự vấn bản thân rất nhiều về trình độ và công việc mình làm. Tôi dành nhiều tình yêu cho công việc bếp núc, nhưng cái tôi thiếu là lòng kiêu hãnh và sự tự tin. Có thể câu nói trên khiến việc "nấu ăn ngon" trở nên khá gay gắt, nhưng điều đó không có nghĩa là nó sai. Nó đã ám ảnh tôi quá lâu và dai dẳng như một lời nhắc nhở mà tôi không thể vượt qua được.

Tuy nhiên, sau một thời gian đặt kỳ vọng (có vẻ hợp lý) quá nhiều vào việc mình làm dù tay nghề gần như bằng không, tôi nhận ra rằng: Trước khi nấu ăn ngon, trước tiên hãy “tạo sự khác biệt”. trong từng món ăn”, phải nấu đúng thì món ăn mới “ăn được”. Sau khi nắm vững cơ chế của món ăn, mới nghĩ đến việc nấu ngon và trình bày đẹp mắt. Mình nghĩ một phần mình không tin vào phản hồi. vì có thể do mình đặt kỳ vọng vô lý vào món ăn nên khi được khen là sẵn sàng từ chối thậm chí vì tự ti (chả biết nó ngon ra sao) cũng là do mình tự ti thôi..TvT ). “Nấu để ăn” không có nghĩa là hài lòng với những gì mình làm ra chỉ vì “tay nghề của mình chỉ có thế”, tôi luôn quan niệm, hãy luôn cố gắng làm trong khả năng của mình và thậm chí hơn một chút nếu có thể. Tuy nhiên, đừng mong chờ quá nhiều và ảo tưởng về khả năng của bản thân.Mình phải biết mình đang ở đâu.

Mọi sự khởi đầu đều khó khăn, những sản phẩm đầu tiên bao giờ cũng có sai sót và sai sót nên ai đã từng ăn món nào do mình "nấu" thì hãy góp ý nhiệt tình để lần sau món mới thực sự hoàn thiện hơn nhé. Đôi lời tâm sự trên đây khi bắt đầu trở lại với căn bếp của mình trong thời gian ở SG. Hi vọng những ai đã, đang và sẽ đam mê bếp núc sẽ luôn giữ cái đầu tỉnh táo, dao bén, kê để tự tay làm những món ăn cho người thân mà không phải nghi ngờ việc mình làm. đang làm.


;t=b.createElement(e);t.async=!0; t.src=v;s=b.getElementsByTagName(e)[0]; s.parentNode.insertBefore(t,s)}(window, document,'script', 'https://connect.facebook.net/en_US/fbevents.js'); fbq('init', '795178870928002'); fbq('track', 'PageView');

#Nỗi #sợ #vô #hình #của #chàng #trai #làm #bếp

[rule_3_plain]

#Nỗi #sợ #vô #hình #của #chàng #trai #làm #bếp

[rule_1_plain]

#Nỗi #sợ #vô #hình #của #chàng #trai #làm #bếp

[rule_2_plain]

#Nỗi #sợ #vô #hình #của #chàng #trai #làm #bếp

[rule_2_plain]

#Nỗi #sợ #vô #hình #của #chàng #trai #làm #bếp

[rule_3_plain]

#Nỗi #sợ #vô #hình #của #chàng #trai #làm #bếp

[rule_1_plain]

Nguồn: udic-westlake.com.vn

#Nỗi #sợ #vô #hình #của #chàng #trai #làm #bếp

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button